Minh, 32 tuổi, có khoảng 500 triệu đồng tiết kiệm sau nhiều năm đi làm. Anh dự định dùng một phần để mua nhà trong hai năm tới, phần còn lại đầu tư dài hạn.

Thấy thị trường cổ phiếu khởi sắc, Minh đưa gần như toàn bộ số tiền vào vài mã đang được nhắc nhiều. Anh cho rằng nếu danh mục tăng 20-30%, khoản tiền mua nhà sẽ nhanh chóng lớn hơn.
Nhưng thị trường đảo chiều. Có cổ phiếu giảm hơn 30%, trong khi đúng thời điểm đó Minh cần tiền đặt cọc căn hộ. Không thể chờ thị trường phục hồi, anh phải bán một phần danh mục và chấp nhận lỗ.
Tình huống trên là trường hợp khá phổ biến. Sai lầm của Minh không chỉ nằm ở việc chọn cổ phiếu chưa tốt. Vấn đề lớn hơn là anh đã đặt tiền sắp cần dùng và tiền đầu tư dài hạn vào cùng một nơi.
Một đồng tiền, hai nhiệm vụ khác nhau
Tiền dành cho mục tiêu gần như mua nhà, cưới hỏi, học phí hoặc vốn kinh doanh cần được ưu tiên khả năng bảo toàn và rút ra đúng lúc. Khoản này không phù hợp với tài sản có thể giảm mạnh trong vài tháng.
Ngược lại, tiền chưa cần dùng trong nhiều năm có thể chấp nhận biến động cao hơn để tìm kiếm tăng trưởng.
Sau lần thua lỗ, Minh chia lại 500 triệu đồng thành hai “túi”.
Khoảng 350 triệu đồng dành cho kế hoạch mua nhà được giữ trong tiền gửi và các sản phẩm có mức biến động thấp. Phần này không mang lại lợi nhuận đột biến, nhưng bảo đảm anh có thể sử dụng khi cần.
150 triệu đồng còn lại mới được xem là vốn đầu tư dài hạn. Trong đó, phần lớn được phân bổ vào quỹ hoặc nhóm tài sản có mức độ phân tán cao. Chỉ một phần nhỏ dành cho cổ phiếu riêng lẻ và những cơ hội có rủi ro lớn hơn.
Cách chia này không giúp Minh kiếm lời nhanh hơn. Đổi lại, nếu phần đầu tư giảm 20%, kế hoạch mua nhà vẫn không bị ảnh hưởng. Anh cũng không phải bán tài sản chỉ vì cần tiền gấp.
Đừng để khoản đầu tư thử nghiệm chi phối cả tài sản
Phần rủi ro cao thường hấp dẫn hơn vì có thể tăng nhanh. Một mã cổ phiếu, đồng tiền số hoặc khoản đầu tư mới ban đầu chỉ chiếm 5% danh mục, nhưng sau khi tăng mạnh có thể lên tới 15-20%.
Khi đó, nhà đầu tư thường không muốn bán vì sợ bỏ lỡ đà tăng. Tuy nhiên, danh mục đã âm thầm trở nên rủi ro hơn kế hoạch ban đầu.
Minh đặt giới hạn không để một cơ hội riêng lẻ chiếm quá 10% tổng vốn đầu tư. Nếu tài sản tăng mạnh và vượt ngưỡng, anh bán bớt, đưa lợi nhuận về phần an toàn hoặc phân bổ sang tài sản khác.
Ngược lại, nếu khoản đầu tư giảm sâu, anh không tự động bơm thêm tiền. Danh mục cũng không cần được điều chỉnh mỗi ngày. Minh chỉ kiểm tra theo quý hoặc khi tỷ trọng một tài sản lệch quá xa kế hoạch. Cách làm này vừa giảm giao dịch theo cảm xúc, vừa tránh để một khoản đầu tư tăng nóng trở thành trung tâm của toàn bộ tài sản.
Ý kiến bạn đọc (0)