| F0 du chứng ký | Chương 1: Ngày đầu bước lên sàn
“F0 du chứng ký” không phải là câu chuyện dạy làm giàu. Cũng không phải là nơi chỉ đường cho những lệnh mua – bán. Đây là một hành trình khác, hành trình của một tài khoản, từ những ngày đầu ngông nghênh bước vào thị trường, đến khi hiểu rằng mỗi đồng lãi, mỗi khoản lỗ đều là một phần của việc lớn lên.
Lời giới thiệu
Trong thị trường chứng khoán, người ta thường nói đến chỉ số, đến dòng tiền, đến những con số lên xuống mỗi ngày. Nhưng ít ai kể về một thứ còn biến động hơn cả bảng điện – đó là lòng người.
“F0 du chứng ký” không phải là câu chuyện dạy làm giàu. Cũng không phải là nơi chỉ đường cho những lệnh mua – bán. Đây là một hành trình khác – hành trình của một tài khoản, từ những ngày đầu ngông nghênh bước vào thị trường, đến khi hiểu rằng mỗi đồng lãi, mỗi khoản lỗ đều là một phần của việc lớn lên.
Nhân vật chính – Mèn – không phải là ai xa lạ. Đó có thể là bất kỳ ai trong chúng ta, đã từng háo hức mở tài khoản, từng tin vào một “cơ hội không thể sai”, từng thức trắng vì một phiên đỏ lửa.
Nếu bạn đã từng ở trên sàn, bạn sẽ thấy mình trong Mèn. Nếu bạn chưa từng, có lẽ sau câu chuyện này, bạn sẽ hiểu vì sao có những người cứ quay lại với bảng điện – dù đã không ít lần tổn thương.
Và bây giờ, câu chuyện bắt đầu.

Chương 1: Ngày Mèn bước lên sàn
Tôi là Mèn.
Nói cho đúng thì tôi cũng không phải loại xoàng xĩnh gì. Thân hình tôi vạm vỡ, chân tay nhanh nhẹn, lại thêm cái tính vốn không chịu ngồi yên một chỗ. Từ ngày có chút tiền trong tay, tuy không nhiều nhưng cũng đủ để nghĩ mình hơn người. Tôi bắt đầu thấy cuộc sống này cần phải có cái gì đó “đáng làm” hơn là cứ đi làm rồi nhận lương đều đều.
Một hôm, đang ngồi cà phê với đám bạn, tôi nghe chúng nó nói chuyện về chứng khoán.
Chao ôi, nghe mà thấy thích!
Nào là “đánh T+”, nào là “bắt đáy”, nào là “ăn bằng lần”. Có thằng còn vỗ ngực bảo: “Chỉ cần đúng sóng, một tháng bằng mấy năm đi làm”. Tôi ngồi nghe mà trong bụng cứ sôi lên. Nghĩ thầm: Việc gì mà người ta làm được, mình lại không?
Tối hôm ấy, tôi về, mở điện thoại, tải ngay một ứng dụng giao dịch. Mấy thao tác đăng ký cũng không có gì khó. Chụp ảnh, xác minh, ký ký mấy cái, thế là xong. Tôi có ngay một tài khoản mà người ta gọi là “tài khoản chứng khoán”.
Nhìn dãy số dư hiện lên, tôi bỗng thấy mình như vừa bước vào một thế giới khác.
Một thế giới mà tiền không còn nằm im trong ví, mà nhảy nhót, sinh sôi, thậm chí theo lời người ta còn có thể “đẻ ra tiền”.
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm hơn thường lệ. Không phải để đi làm, mà để… xem bảng điện.
Lúc đầu, tôi còn chưa hiểu bảng điện là cái gì. Nhưng khi mở ra, nhìn thấy một màn hình đầy những con số xanh đỏ nhấp nháy, tôi đứng hình mất một lúc.
Sao mà nhiều màu thế?
Màu xanh, màu đỏ, rồi cả màu tím. Có những mã tăng vùn vụt, có những mã tụt xuống không phanh. Tất cả cứ thay đổi liên tục, như thể đang sống.
Tôi ngồi nhìn, mắt không rời khỏi màn hình.
Có cái gì đó rất lạ. Vừa hồi hộp, vừa kích thích.
Tôi bắt đầu nghe ngóng. Đọc vài bài viết, xem vài video, lướt qua mấy diễn đàn. Người ta nói nhiều lắm, mỗi người một kiểu. Nhưng tựu trung lại, tôi hiểu một điều: Muốn có tiền, phải mua cổ phiếu.
Đơn giản vậy thôi.
Tôi chọn đại một mã. Thấy nó đang xanh, lại có người nói “còn lên nữa”, thế là tôi quyết.
Đặt lệnh.
Ngón tay tôi hơi run khi bấm nút “Mua”. Nhưng chỉ một chút thôi. Bấm xong, tôi ngồi chờ.
Vài phút sau, lệnh khớp.
Tôi có cổ phiếu.
Tôi từ một người chưa biết gì bỗng nhiên trở thành… nhà đầu tư.
Nghe cũng oai ra phết.
Tôi nhìn mã cổ phiếu của mình. Nó vẫn xanh. Thậm chí còn nhích lên một chút. Con số lợi nhuận nhỏ xíu hiện ra.
Chỉ vài chục nghìn thôi.
Nhưng lạ thay, tôi thấy vui như vừa kiếm được cả triệu.
Trong đầu tôi bắt đầu hiện ra những suy nghĩ rất… lớn.
Nếu một ngày tôi kiếm được vài chục nghìn, thì một tháng là bao nhiêu? Một năm là bao nhiêu? Nếu tôi tăng vốn lên, nếu tôi “đánh đúng sóng” như người ta nói…
Chà!
Có lẽ tôi đã tìm được con đường của mình.
Tôi ngồi thẳng lưng hơn. Ánh mắt cũng khác đi. Trong lòng bắt đầu dâng lên một thứ cảm giác mà sau này tôi mới biết, người ta gọi là… tự tin.
Không, nói cho đúng hơn là… hơi ngông.
Tôi nghĩ:
“Thị trường này, có gì đâu mà khó.”
Và tôi không hề biết rằng, chính cái suy nghĩ ấy đã là bước chân đầu tiên đưa tôi vào một hành trình dài – nơi mà mỗi phiên giao dịch không chỉ là chuyện tiền bạc, mà còn là chuyện của lòng tham, nỗi sợ, và cả những bài học mà không một cuốn sách nào dạy trước.
Còn tôi - Mèn - thì vừa mới đặt chân vào đó.
Với tất cả sự háo hức… và chưa một chút phòng bị nào.
Ý kiến bạn đọc (0)