Du lịch Lý Sơn: Vượt biển tìm đến miền đảo của núi lửa và những cánh đồng tỏi
Du lịch Lý Sơn là hành trình tôi lựa chọn khi muốn tìm một hòn đảo vẫn còn nhiều nét mộc mạc, nơi chỉ cần chạy xe vài kilomet đã có thể đi từ cánh đồng tỏi đến vách đá núi lửa rồi dừng chân trước một vùng biển xanh ngắt.
Lý Sơn trước đây thuộc tỉnh Quảng Ngãi, gồm đảo Lớn, đảo Bé và khu vực Hòn Mù Cu. Sau sắp xếp đơn vị hành chính, khu vực này hiện thuộc tỉnh Quảng Ngãi mới. Dù địa giới có những thay đổi, Lý Sơn vẫn là một trong những điểm đến biển đảo nổi bật của miền Trung.

Thời điểm thuận lợi để khám phá đảo thường từ tháng 4 đến tháng 8, khi trời ít mưa và biển tương đối thuận lợi. Tuy nhiên, khoảng tháng 4 đến tháng 6 cũng là giai đoạn đông khách.
Một Lý Sơn rất khác xuất hiện từ cuối tháng 12 đến khoảng tháng 4 năm sau, khi những bãi đá núi lửa ven biển bắt đầu phủ màu rêu xanh.
Dù lựa chọn thời điểm nào, kinh nghiệm quan trọng nhất tôi rút ra là phải xem dự báo thời tiết trước khi khởi hành. Việc di chuyển phụ thuộc nhiều vào tình trạng biển; khi gió mạnh hoặc biển động, tàu có thể phải điều chỉnh lịch chạy.
Để đến đảo, chúng tôi di chuyển tới cảng Sa Kỳ rồi lên tàu cao tốc.
Sau khoảng hơn nửa giờ vượt biển, đảo Lớn dần hiện ra. Nhìn từ ngoài khơi, Lý Sơn không có những dãy resort nối dài hay các tòa nhà cao tầng. Thay vào đó là những ngọn núi nhô lên giữa đảo, làng xóm nằm sát nhau và những cánh đồng trải ra phía biển.
Đặt chân lên đảo, phương tiện tôi lựa chọn là xe máy. Lý Sơn không quá rộng nên xe máy khá phù hợp để tự khám phá. Điều thú vị là gần như chỉ cần chạy một đoạn ngắn, cảnh vật lại thay đổi.
Điểm đầu tiên là đỉnh Thới Lới. Đây là dấu tích của một trong những ngọn núi lửa đã ngừng hoạt động trên đảo. Đường lên cao dần, phía dưới những mái nhà và cánh đồng bắt đầu thu nhỏ lại.
Khi đứng ở độ cao khoảng 170 m so với mực nước biển, trước mắt tôi là một Lý Sơn hoàn toàn khác. Một bên là biển xanh trải dài đến tận chân trời, phía dưới là những ô ruộng nằm sát nhau, trong đó nổi bật là những cánh đồng tỏi – loại nông sản đã trở thành một trong những đặc trưng của hòn đảo.
Không cần một điểm check-in được dựng sẵn, chỉ riêng khung cảnh nhìn từ Thới Lới cũng đủ khiến chúng tôi ở lại khá lâu.
Đi giữa Hang Câu, Cổng Tò Vò và những dấu tích của miền đảo núi lửa
Rời Thới Lới, chúng tôi tìm đến Hang Câu. Nếu nhìn qua ảnh, tôi từng nghĩ đây chỉ là một bãi biển nằm cạnh vách đá. Nhưng khi đứng ngay phía dưới, quy mô của những lớp đá mới thực sự gây ấn tượng.
Một bên là vách núi dựng đứng với những đường vân chạy ngang, một bên là biển xanh và bãi cát. Gió, sóng và quá trình địa chất kéo dài đã tạo nên những hình dạng đặc biệt trên bề mặt đá. Đứng dưới vách núi, con người dường như trở nên rất nhỏ.

Những hôm biển êm, khu vực Hang Câu còn thích hợp cho chèo kayak và khám phá thế giới dưới nước. Tôi thích nhất cảm giác ngồi bên bờ, phía sau là những lớp đá cổ, trước mặt chỉ còn màu xanh của biển.
Đến cuối buổi chiều, điểm dừng chân tiếp theo là Cổng Tò Vò. Đây có lẽ là một trong những hình ảnh dễ nhận diện nhất khi nhắc đến Lý Sơn. Cổng đá tự nhiên cao hơn 2 m nằm ngay sát biển, xung quanh là những khối đá núi lửa màu đen.
Thời điểm đẹp nhất để đến đây là lúc mặt trời bắt đầu xuống thấp.
Ánh nắng cuối ngày chiếu qua vòm đá, phía sau là mặt biển chuyển dần sang màu vàng cam. Càng gần hoàng hôn, lượng người tìm đến càng đông nên nếu muốn có không gian thoải mái hơn, du khách nên chủ động thời gian.
Nhưng Lý Sơn không chỉ có cảnh quan núi lửa. Trên đảo còn có những địa điểm gắn với đời sống văn hóa và lịch sử lâu đời của cư dân.
Chùa Hang nằm trong một hang đá tự nhiên ở khu vực núi Thới Lới. Không gian bên trong mát lạnh, những bệ thờ được bố trí giữa lòng hang tạo cảm giác rất khác so với những ngôi chùa thông thường.
Một điểm tôi cho rằng rất đáng dành thời gian là Âm Linh Tự. Nơi đây gắn với việc tưởng niệm các bậc tiền hiền khai phá đảo và những người lính Hoàng Sa năm xưa. Nhiều tư liệu, dấu tích liên quan đến lịch sử cư dân trên đảo và đội Hoàng Sa được lưu giữ, giúp hành trình Lý Sơn có thêm một chiều sâu khác ngoài biển xanh và những điểm check-in.
Sau một ngày rong ruổi, chúng tôi kết thúc bằng bữa tối hải sản gần cảng. Cua huỳnh đế, cá biển, ốc, tôm và chả cá là những món dễ bắt gặp. Nhưng món khiến tôi tò mò nhất lại là gỏi tỏi.
Tỏi vốn là đặc sản nổi tiếng của Lý Sơn, nhưng khi được chế biến thành món ăn, hương vị lại khá khác so với cách sử dụng tỏi làm gia vị thông thường. Đây cũng là món tôi nghĩ nên thử ít nhất một lần khi tới đảo.
Ngày tiếp theo, chúng tôi dậy sớm để ra Đảo Bé. Từ đảo Lớn, hành trình bằng ca nô khá nhanh. Chỉ sau một quãng ngắn vượt biển, một hòn đảo nhỏ với màu nước xanh nổi bật đã xuất hiện phía trước.
Đảo Bé không rộng. Chính vì vậy, thay vì vội vàng chạy từ điểm này sang điểm khác, tôi lựa chọn đi chậm. Những con đường nhỏ chạy giữa nhà dân, phía xa là biển. Không khí ở đây yên tĩnh hơn đảo Lớn và cảnh quan vẫn mang nhiều nét mộc mạc.

Điểm khiến tôi ấn tượng nhất là Bãi Ngang. Nước biển có màu xanh ngọc và khá trong. Ở những khu vực gần bờ, khi điều kiện thuận lợi, có thể nhìn xuống đá, rong và những sinh vật phía dưới mặt nước.
Chúng tôi xuống thuyền thúng để ra khu vực ngắm san hô. Chiếc thuyền tròn nhỏ chòng chành theo từng con sóng. Chỉ đi một đoạn không quá xa bờ, người chèo thuyền đã dừng lại ở vùng nước trong rồi đưa kính lặn cho mọi người.
Khi úp mặt xuống nước, thế giới bên dưới hiện ra rõ hơn tôi tưởng.
Những cụm san hô nằm xen giữa đá, từng đàn cá nhỏ bơi qua, ánh nắng xuyên qua mặt biển khiến màu nước liên tục thay đổi.
Không cần lặn quá sâu, trải nghiệm trên mặt nước cũng đủ thú vị với một người lần đầu khám phá vùng biển Lý Sơn.
Nếu có nhiều thời gian, du khách có thể nghỉ lại Đảo Bé một đêm. Khi những chuyến khách trong ngày trở về đảo Lớn, không gian trở nên yên tĩnh hơn, phù hợp để ngắm hoàng hôn và trải nghiệm nhịp sống của cư dân trên đảo.
Một địa điểm khác đáng dành thời gian vào sáng sớm là Hòn Mù Cu.
Không gian ở đây còn khá nguyên sơ và được nhiều người lựa chọn để chờ bình minh.
Khi trời còn tối, chúng tôi chạy xe về phía đông đảo. Chỉ một lúc sau, đường chân trời bắt đầu chuyển màu. Mặt trời từ từ nhô lên trên biển, ánh sáng phủ xuống những khối đá đen và ngọn hải đăng, mở đầu một ngày mới giữa trùng khơi. Khoảnh khắc ấy khiến tôi nhận ra Lý Sơn đẹp nhất không hẳn khi đứng trước một địa danh nổi tiếng.
Đôi khi, đó chỉ là lúc chạy xe giữa cánh đồng tỏi với biển ở phía xa, ngồi dưới vách đá Hang Câu nghe tiếng sóng hay thức dậy thật sớm để chờ mặt trời xuất hiện.
Một chuyến du lịch Lý Sơn cũng không nhất thiết phải quá dài. Khoảng 3 ngày 2 đêm có thể đủ để khám phá những điểm chính trên đảo Lớn, dành một ngày cho Đảo Bé và trải nghiệm ẩm thực địa phương. Nhưng nếu muốn thực sự cảm nhận nhịp sống miền đảo, tôi sẽ chọn ở lại lâu hơn.
Bởi sau Cổng Tò Vò, Thới Lới hay những bãi biển xanh trong, thứ khiến tôi nhớ nhất về Lý Sơn vẫn là sự giao thoa rất đặc biệt giữa núi lửa và đại dương: những lớp đá đen nằm sát biển xanh, cánh đồng tỏi mọc trên vùng đất được hình thành từ núi lửa và những làng chài đã tồn tại qua nhiều thế hệ.
Đó là một vẻ đẹp không quá hào nhoáng, nhưng đủ khác biệt để sau khi con tàu rời cảng đưa tôi trở lại đất liền, hòn đảo phía sau vẫn khiến tôi muốn một ngày nào đó quay trở lại.
Ý kiến bạn đọc (0)