Du lịch Quảng Trị: Khám phá miền di sản trên vùng đất Quảng Bình cũ
Du lịch Quảng Trị sau khi địa giới hành chính thay đổi mở ra một không gian khám phá rộng lớn hơn. Trong hành trình lần này, tôi lựa chọn khu vực Quảng Bình cũ, nơi tập trung những điểm đến nổi tiếng như Phong Nha - Kẻ Bàng, biển Nhật Lệ, suối nước Moọc, cồn cát Quang Phú, Bãi Đá Nhảy và Vũng Chùa - Đảo Yến.
Nếu trước đây nhắc đến du lịch Quảng Bình, nhiều người nghĩ ngay tới "vương quốc hang động", thì nay những địa danh quen thuộc này nằm trong địa giới tỉnh Quảng Trị mới. Tên gọi hành chính thay đổi nhưng cảnh quan đặc trưng của vùng đất vẫn còn đó: những dãy núi đá vôi kỳ vĩ, hệ thống hang động, sông suối xanh trong và bờ biển miền Trung kéo dài.

Từ khu vực Đồng Hới, chúng tôi di chuyển về phía Phong Nha. Càng rời xa khu vực đô thị, cảnh vật hai bên đường càng thay đổi. Những dãy núi đá vôi bắt đầu xuất hiện, xen giữa là cánh đồng và những dòng sông.
Phong Nha - Kẻ Bàng được ví như một "bảo tàng địa chất" khổng lồ, nổi tiếng với hệ thống hang động đá vôi cùng những cánh rừng rộng lớn.
Nơi đây gắn với hàng loạt cái tên khiến những người yêu khám phá muốn một lần đặt chân tới như Sơn Đoòng, hang Én, động Phong Nha, hang Tối...
Không phải hang động nào cũng có thể tùy ý khám phá. Một số hành trình thám hiểm đòi hỏi thể lực, trang thiết bị, hướng dẫn chuyên nghiệp và phải đăng ký theo chương trình được phép tổ chức.
Vì vậy, với một chuyến đi thông thường, tôi lựa chọn những điểm dễ tiếp cận hơn. Cảm giác ngồi thuyền tiến dần vào khu vực hang động là một trải nghiệm khó quên. Ánh sáng phía ngoài nhỏ dần, không khí trở nên mát lạnh, trước mắt là những khối nhũ đá hình thành qua thời gian dài.
Sau khi dành nhiều giờ khám phá hang động, chúng tôi tìm đến suối nước Moọc để nghỉ ngơi. Nếu Phong Nha mang vẻ đẹp có phần bí ẩn thì suối nước Moọc lại gây ấn tượng ngay từ màu nước xanh đặc trưng.
Con đường đi bộ dưới những tán cây khá dễ chịu. Càng tiến sâu, tiếng nước càng rõ hơn. Giữa cái nóng của miền Trung, chỉ cần đặt chân xuống dòng nước mát lạnh cũng đủ khiến cơ thể tỉnh táo trở lại. Tùy khu vực và điều kiện khai thác, du khách có thể kết hợp nghỉ ngơi, tắm suối hoặc tham gia các hoạt động dưới nước.
Sau một ngày đi giữa núi rừng, tôi hiểu vì sao nhiều người dành riêng vài ngày chỉ để khám phá khu vực Phong Nha. Mỗi hang động, dòng suối hay cung đường xuyên rừng đều có thể trở thành một hành trình riêng.
Ngày tiếp theo, tôi muốn nhìn thấy một tỉnh Quảng Trị hoàn toàn khác. Thay vì núi rừng và hang động, chúng tôi thức dậy từ khá sớm để đến cồn cát Quang Phú.
Điểm thú vị của đồi cát là cảnh quan thay đổi theo ánh sáng. Khi mặt trời chưa lên cao, cát mang màu trắng dịu. Càng về trưa, ánh nắng khiến những triền cát chuyển sang sắc vàng rực. Gió liên tục thổi khiến bề mặt cát tạo thành những đường cong mềm mại và gần như không có hình dáng cố định.
Tôi tháo giày và thử đi chân trần lên một triền cát cao. Nhìn từ dưới tưởng không quá xa, nhưng bước trên cát mềm tốn sức hơn nhiều so với đi đường bình thường. Mỗi bước chân vừa đặt xuống đã lún sâu, khiến đoạn đường ngắn cũng đủ làm cả nhóm thở dốc. Bù lại, khi lên tới vị trí cao, phía trước là những triền cát nối tiếp nhau, xa hơn nữa là màu xanh của biển.
Nếu muốn chụp ảnh, sáng sớm hoặc cuối chiều là thời điểm tôi thấy dễ chịu nhất. Không chỉ có ánh sáng đẹp hơn, mặt cát cũng bớt nóng so với giữa trưa.
Rời đồi cát, hành trình tiếp tục với biển Nhật Lệ. Không mang vẻ kỳ vĩ như những hang động ở Phong Nha, Nhật Lệ lại tạo cảm giác thư thái với bãi cát dài và không gian thoáng đãng.
Tôi chọn xuống biển vào cuối buổi chiều khi nắng đã dịu. Đây cũng là lúc bãi biển bắt đầu nhộn nhịp. Người dân địa phương và du khách cùng xuống tắm, trẻ nhỏ chơi trên bờ cát, trong khi những quán hải sản xung quanh bắt đầu lên đèn. Sau cả ngày di chuyển, không gì dễ chịu hơn việc ngồi bên biển, gọi một bữa hải sản với mực, tôm, cá, nghêu rồi nghe tiếng sóng ngay phía trước.
Nếu có thể thức dậy sớm vào sáng hôm sau, bình minh trên biển cũng rất đáng chờ đợi. Khoảnh khắc mặt trời từ từ xuất hiện phía đường chân trời, những chiếc thuyền đánh cá ngoài xa trở về bờ khiến Nhật Lệ mang vẻ đẹp khác hẳn sự náo nhiệt vào buổi chiều.
Đi dọc miền di sản, tìm những khoảng bình yên
Quảng Trị không chỉ có Phong Nha và Nhật Lệ. Nếu có thêm thời gian, chuyến đi có thể kéo dài về phía bắc để khám phá Bãi Đá Nhảy, làng biển Cảnh Dương hay Vũng Chùa - Đảo Yến.
Trong đó, Bãi Đá Nhảy là nơi khiến tôi khá bất ngờ. Thay vì một bờ biển chỉ có cát, nơi đây xuất hiện hàng loạt khối đá với nhiều hình dạng nằm sát mép nước. Trải qua thời gian dài chịu tác động của sóng và gió, đá được thiên nhiên tạo nên những đường nét rất khác nhau.

Khi thủy triều xuống và thời tiết thuận lợi, đi dọc khu vực đá ven biển mang đến khá nhiều góc chụp đẹp. Tuy nhiên, bề mặt đá có thể trơn nên cần cẩn thận khi di chuyển.
Tiếp tục hành trình, làng Cảnh Dương mang đến một màu sắc khác.
Những bức bích họa lớn tái hiện cuộc sống của cư dân miền biển, từ hoạt động đánh bắt đến những câu chuyện gắn với lịch sử hình thành làng. Đi giữa những con đường nhỏ, tôi có cảm giác như đang xem một cuốn sách bằng tranh về cuộc sống của người dân nơi đây.
Điểm đến khiến hành trình chậm lại nhiều nhất là Vũng Chùa - Đảo Yến. Không gian nơi đây yên tĩnh, phía trước là biển rộng, xung quanh được bao bọc bởi núi và các đảo nhỏ. Đây cũng là nơi nhiều du khách tìm đến để viếng mộ Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Không ồn ào như những khu du lịch biển, Vũng Chùa mang đến cảm giác trang nghiêm và bình yên. Sau khi viếng mộ, tôi dành một khoảng thời gian nhìn ra phía Đảo Yến. Biển xanh nằm dưới những dãy núi, phía xa là những chiếc tàu nhỏ của ngư dân.
Nếu còn thời gian trong hành trình, du khách cũng có thể tìm hiểu thêm những điểm đến gắn với lịch sử, văn hóa như chùa Hoằng Phúc hay khám phá cảnh quan dọc sông Gianh. Sau vài ngày, điều khiến tôi nhớ về Quảng Bình không phải một điểm đến riêng biệt.
Đó là cảm giác buổi sáng đứng giữa những dãy núi đá vôi ở Phong Nha, buổi trưa ngâm chân trong dòng suối mát lạnh, hôm sau lại bước trên đồi cát rồi kết thúc ngày bằng tiếng sóng biển.
Hiếm có hành trình nào trong vài ngày lại mang đến nhiều sự thay đổi cảnh quan như vậy. Có núi, rừng, sông, biển, hang động, đồi cát và cả những làng chài bình dị, du lịch Quảng Bình phù hợp với cả người muốn nghỉ dưỡng lẫn những du khách thích khám phá thiên nhiên.
Nếu chỉ đi một lần, tôi sẽ dành ít nhất ba ngày để không phải chạy quá nhiều điểm. Còn nếu có cơ hội quay trở lại, tôi muốn dành trọn chuyến đi cho Phong Nha - Kẻ Bàng, bởi phía sau những ngọn núi đá vôi ấy vẫn còn rất nhiều hành trình mà vài ngày ngắn ngủi chưa thể khám phá hết.
Ý kiến bạn đọc (0)